1. Photography class
_in that class I got to learn how to take photos with my camera & had a lot of fun taking photos throughout the class
_also, learned how to see and compose an image from everything around me & I feel like my vision is expanded a lot
2. Read classic works instead of watching the film version
_By reading the original and unabridged work you can get a better understanding of the story than by watching the film
_The film version’s storyline is often changed so you can misinterpret the story if you haven’t read it in advance
_The quality of a classic work lies in the original story itself, not the film’s modern interpretation.
3. Since I was born I have lived in Hanoi. imo, Hanoi is a good place to live for its people and environment.
_Hanoi’s people are mostly friendly and generous. You may even feel like at home staying here even if you’re from another place.
_The center of Hanoi has a lovely atmosphere that is clean and healthy.
4. I think it’s better to take several short exams throughout the course
_Taking exams regularly helps to better monitor students and their progresses so that the teacher can provide support for students who needs help
_Studying for short tests is always easier to handle than to study for a long test
_Suppose a student failed in a short test, he can be aware and prepare better for the following one. In contrast, if a student fails at the last exam, it’s a guaranteed failure for the whole course
5. My perfect job is
6. Vacation in the countryside
_a vacation in the city reminds me of school and the stress I feel everyday so I like to take a vacation in the countryside to take a break from the city’s busy atmosphere
_to be exposed to beautiful landscapes in the countryside which I cannot see in the city such as mountains and rivers
_also, there’s a Vietnamese proverb that says, the more you go, the more you’ll learn, so it’s easy to understand why I like to go distant places in my vacation rather than stay in the city.
7. W you should enroll in the course for tutor
M why? Not a tutor
W will be a teaching assistant in grad school
W gives you training how to teach you’ll need. In grad school they do not give trainings but expect you to know how to teach.
M can be a math tutor
W gives skills for whatever work you’ll do.
8. M don’t think will happen, moslt everybody hates the idea
W y? student need to get more exercise
M don’t need req in college. college doesn’t need more exercise body. Only brain. He do much exercise alr without the req.
W other needs.
9. M unfair that students cant take the course
W for ppl who lives in town
M pay tuition -> should be able to take every course we want
W community class
M what if he wants to learn too. Love to work on a play
Want the chance, the instructor is the director
W go talk to the dean
M maybe. Convince him that the rule discriminate against students.
10. W my 2 sons have been enrolled but not satisfied
Not enough room. Waiting list for 3 months before getting in because of this
Need to find more space
Extend the … after 9 o clock
Isn’t fair to parents who needs those night classes
11. mental health of young ppl with high …
12 – 17 yrs old
_did you ever think abt ur own thinking?
_who am i? answer?
_subjects = intense & enthusiastic
Tendency to get overexited
Ppl misunderstood bc his talented -> life is easy but he is very sensitive, get angered or saddened very easily.
ð ppl understand their feelings better. But when they think abt their feeling they have problems. They start to criticize other people and think sth is wrong with them. they are embarrassed and feel guilty of being different.
12. Caesar Chaves -> a labor union used boycott to claim rights of fair pay and better working condition for farm workers.
Organized national wide boycott by all the people across the country. Ppl went to cali.
To support the farm workers => some grape growers sign the contract agreement => farmers pick grapes again
Lettuce boycott directed to ppl who grow lettuce without the union’s contract. Ppl refuse to buy lettuce. Some protested against supermarket.
Boycott hurt the offenders economically (grape & lettuce) & their reputation.
13. SR and Role Partner
Have to look at a role in a rlts with a partner
Like father and child
Role conflict. RC.
Parents and friends expect different behaviors from you as RP. Friends lead you to parties while your parents want you to stay home and study hard. = RC. You feel stressed of the conflict between 2 roles. Child and friend
Main conflict of adult is the tension btwn role of employee and spouse & children. Esp difficult to women, they fell a lot of stress bc the society expected them to make their family role primary.
14. SM.
Some birds store foods in places for later use.
Use landscape features as special clue to where the food is hidden
Even when the objects are moved the birds will try to find in a particular space with relationship to the object.
Animal in familiar landscape are good at exploring new objects
14 baboons are put into their outdoor *** took less than 3 mins to find new objects Drinking cups and balls or natural like coconut shells and branches. They react differently to objects. touch and handle today’s new object and pay little attention to yesterday’s new object. Similar experiments show that moving the object will make the animal pay attention to the object or vice versa.
1. Photography class
_in that class I got to learn how to take photos with my camera & had a lot of fun taking photos throughout the class
_also, learned how to see and compose an image from everything around me & I feel like my vision is expanded a lot
2. Read classic works instead of watching the film version
_By reading the original and unabridged work you can get a better understanding of the story than by watching the film
_The film version’s storyline is often changed so you can misinterpret the story if you haven’t read it in advance
_The quality of a classic work lies in the original story itself, not the film’s modern interpretation.
3. Since I was born I have lived in Hanoi. imo, Hanoi is a good place to live for its people and environment.
_Hanoi’s people are mostly friendly and generous. You may even feel like at home staying here even if you’re from another place.
_The center of Hanoi has a lovely atmosphere that is clean and healthy.
4. I think it’s better to take several short exams throughout the course
_Taking exams regularly helps to better monitor students and their progresses so that the teacher can provide support for students who needs help
_Studying for short tests is always easier to handle than to study for a long test
_Suppose a student failed in a short test, he can be aware and prepare better for the following one. In contrast, if a student fails at the last exam, it’s a guaranteed failure for the whole course
5. My perfect job is
7. W you should enroll in the course for tutor
M why? Not a tutor
W will be a teaching assistant in grad school
W gives you training how to teach you’ll need. In grad school they do not give trainings but expect you to know how to teach.
M can be a math tutor
W gives skills for whatever work you’ll do.
8. M don’t think will happen, moslt everybody hates the idea
W y? student need to get more exercise
M don’t need req in college. college doesn’t need more exercise body. Only brain. He do much exercise alr without the req.
W other needs.
9. M unfair that students cant take the course
W for ppl who lives in town
M pay tuition -> should be able to take every course we want
W community class
M what if he wants to learn too. Love to work on a play
Want the chance, the instructor is the director
W go talk to the dean
M maybe. Convince him that the rule discriminate against students.
10. W my 2 sons have been enrolled but not satisfied
Not enough room for all children, so her sons had been put on waiting list for 3 months before getting in because of this
Need to make more space
Extend the … to after 9 o clock because there are classes that ends at 9 30.
Isn’t fair to parents who needs those night classes
We can tell that husbands and wives are great friends. They are always there for each other through troubles and hard times for their whole life. Having been tested by many problems in the family life, Della and Jim’s friendship is proved to be true and exist in the form of love.
Moreover, friendship could exist even when we are no more. In “A Christmas Carol”, Scrooge continues to run the workshop after his friend, Marley, has passed away. Not only because of money, Scrooge does that because the workshop is Marley’s whole life treasure and Marley himself should be happy if the workshop – the work of Marley’s life – is inherited and maintained by Scrooge. Taking care of the treasure, Scrooge also takes good care of his friendship with the departed partner. It makes us feel how true their friendship is.
We can also see how friendship is worthless after it’s put through troubles. Let us make the case of Charlie Gordon in “Flowers for Algernon” counted. Before volunteering for the experiment, he was working at a factory with many of his co-worker that he called ‘friends’, which at the beginning of his journal, he wrote that he really likes them. But when Charlie has the surgery, none of his ‘friends’ support him. More than that, they even try to kick Charlie out of their business when he gets smarter. That’s when ‘friends’ expose their dark and dirty true color which cannot be seen when troubles are yet to come.
Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa…
Cái rét đầu đông, khăn em bay hiu hiu gió lạnh
Hoa sữa thôi rơi, em bên tôi một chiều tan lớp…
Đường cổ ngư xưa, chầm chậm bước ta về…
Một trong những bài hát Duy thích nhất từ Ipod.. vang lên lạnh lẽo. Vậy là đã hai năm kể từ khi anh xa Hà Nội, bỏ lại đằng sau tất cả - gia đình, trường lớp, bạn bè, sự nghiệp tương lai, và cô… Anh cầm cốc cà phê vơi quá nửa đã nguội lạnh, nhìn xa xăm ra bầu trời đầy tuyết bên ngoài…
Tuyết. Thật đẹp và tinh khiết quá. Anh ngồi bó gối bên cửa sổ nhấm nháp thứ nước chan chát ấy, cảm nhận từng dòng kí ức trôi lan man quanh mình…
‘Thời gian có nét tương đồng với băng chuyền đồ ăn trong nhà hàng Nhật Bản’ – anh đã đọc được câu này ở đâu đó. Cảm thấy hay và có nét gì thật khác biệt - một nhận xét vô cùng kì lạ nhưng cũng rất chính xác – anh nhẩm đi nhẩm lại đến khi thuộc làu… Tại sao lại chính xác? Buồn, chán, thất vọng, lo sợ… Anh chỉ cần coi chúng như những đĩa thức ăn thừa, rồi vứt chúng lên đường ray ấy cho khuất mắt. Lòng không ngổn ngang tâm trạng, anh sẽ dũng cảm đương đầu với những vấn đề của mình bằng nụ cười trên môi và cái đầu tỉnh táo. Nhưng như đã nói, băng chuyền rồi sẽ có lúc quay lại vị trí ban đầu sau khi nó đã đi đủ một vòng. Mọi cảm xúc trước kia bị chối bỏ sẽ được trả lại cho anh. Dù vậy, sau một thời gian, liệu chúng còn gây ảnh hưởng nhiều như trước nữa không? Hay việc ngẫm lại những nỗi buồn đau ấy lại bất ngờ trở thành một thú vui có ích? Anh rút ra được nhiều bài học, nhiều kinh nghiệm hơn bao giờ hết. Chưa bao giờ liều thuốc vứt bỏ tâm trạng lên băng chuyền đồ ăn không có tác dụng với anh, tất nhiên, trừ chuyện với cô.
***
Từ khi còn trẻ, bao cô gái đã từng thề sống thề chết vì anh, nhưng anh không màng, vì một lí do rất lạ: anh vẫn chưa tìm được cảm giác ‘đó chính là cô ấy’. Có thể nói anh mong chờ một tình yêu sét đánh – cái loại tình yêu mà bọn bạn anh vẫn hay cười là ngớ ngẩn và chỉ xuất hiện trong truyện mà thôi. Nhưng ai mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra? Trời ban cho anh một ân huệ - anh gặp cô.
Ngày khai giảng lớp 11, khi vừa từ một trường khác chuyển sang, anh đã vô cùng bỡ ngỡ với môi trường mới mẻ này. Chẳng quen biết ai, anh tự thu mình vào một góc như con ốc tránh người chui vào cái vỏ của mình. Có lẽ việc anh giành nhiều thời gian nhất trong ngày hôm ấy, thật khác đời, là ngồi một chỗ ngắm nhìn khung cảnh đầy sắc thu của ngày tựu trường! Chỉ khi có trống báo hiệu chào cờ, anh mới bỏ lại cái việc ngắm nghía còn dang dở. Ngước mắt lên phía cờ Tổ Quốc, anh thấy đứng bên cạnh đó là một bạn gái đang hô dõng dạc…
Tim anh đập mạnh, máu trong người chảy nhanh như chưa bao giờ được chảy… Liệu đây có phải cảm giác ‘đó chính là cô ấy’ mà anh luôn kiếm tìm? Mắt mở to không chớp, anh cố gắng ghi nhớ càng nhiều hình ảnh về cô càng tốt…
Hỏi thăm bạn bè cùng lớp, anh mới biết cô chính là Bí thư đoàn trường. Có mục tiêu bên mình, anh năng nổ hơn, hoạt bát hơn, cố gắng tham gia thật nhiều hoạt động để được ở gần cô. Giờ đây anh mới có cơ hội ngắm nhìn cô thật kĩ. Cô đẹp quá… Sau nhiều lần hạ quyết tâm, cuối cùng anh đã chủ động bắt chuyện làm quen với cô. Linh! Một cái tên thật đẹp! Anh yêu cái tên này…
Sau một thời gian, anh được bầu làm Phó Bí thư đoàn trường. Ánh mắt mọi người nhìn anh bắt đầu thay đổi, ánh mắt cô nhìn anh bắt đầu thay đổi… Hai người dần trò chuyện nhiều hơn, dành thời gian đi bên nhau nhiều hơn. Càng ngày anh càng yêu Linh. Họ hợp nhau từ sở thích, thói quen, vóc dáng,… đến tất cả! Bọn bạn bắt đầu đồn ầm lên khi ai cũng có thể nhận thấy ‘Duy ở đâu là Linh ở đó’. Anh với vẻ ngoài ‘kute’ và tài năng vô cùng, cô xinh xắn, cá tính và đa-zi-năng, không ai có thể phụ nhận rằng: họ là một cặp trời sinh.
Một ngày đầu đông trời trở lạnh, anh nhắn tin hẹn cô ra sân trường. Trước ánh mắt hiếu kì của bạn bè, anh tặng cô một bó hồng đỏ, nhẹ nhàng quàng lên cổ cô một chiếc khăn len cùng một lời tỏ tình thật dễ thương. Cô hạnh phúc trào nước mắt rồi ôm chặt anh vào lòng trong tiếng reo hò của đám đông xung quanh…
Một tình yêu học trò xinh đẹp và trong sáng bắt đầu từ đây…
***
Họ yêu nhau thiết tha, một tình yêu không ai có thể tách rời!
Cô yêu anh bằng cả trái tim, dành cho anh tất cả tình yêu mình có… Cô nhường cho anh cương vị Bí thư đoàn trường, khi nghĩ như vậy sẽ hợp lý hơn cho cả hai người. Cô chợt trở nên thầm lặng, không còn sôi nổi như trước. Trong mắt cô chỉ còn anh, không gì khác ngoài anh! Cô đắm chìm vào những bức thư tình cảm, vào những chiếc bánh kem có thể mất cả ngày để hoàn thành, vào những bài thơ cô viết riêng tặng anh, vào những khúc ca cô thu lại để gửi riêng cho anh…
Anh cũng yêu cô bằng cả trái tim, dành cho cô tất cả tình yêu anh có… Anh chấp nhận hoán đổi vị trí cho cô… Càng ngày anh càng năng động hơn khi luôn có sự hỗ trợ và động viên của cô từ phía sau. Anh chủ động đưa cô đi chơi và tặng cho cô những giây phút thật ngọt ngào. Anh và cô như hình với bóng… Anh biết cô yêu anh thật nhiều, và anh cũng yêu cô thật nhiều…
Vậy thì tại sao tình yêu của họ chợt kết thúc?
Cô trượt dài trong khi anh tiến bộ từng ngày. Cô yếu đuối hơn khi anh mạnh mẽ lên sau mỗi giây phút. Tình yêu của họ không thay đổi. Nhưng hai con người đã thay đổi… Anh tiếc cho bản thân cô… Anh biết cô đang đi sai hướng… Cô đang đánh mất chính mình!
Một ngày cuối học kì 1 lớp 12, anh chợt biến mất. Cô như phát điên. Cả ngày chỉ ngẩn ngơ nhìn vào chiếc điện thoại, mong rằng sẽ có một điều kì diệu nào đó kéo anh trở về. Mỗi lần điện thoại reo là một lần con tim cô thêm đau khổ. Linh dần thất bại trong việc giữ vững niềm tin. Một tuần mong ngóng chờ đợi, anh vẫn bặt tăm… Không ai biết anh đi đâu, không ai nhìn thấy anh. Cô đến trước cửa nhà anh, kiếm tìm tất cả những nơi hai người hay lui tới, hỏi thăm bạn bè anh… Vô vọng! Cô bước đi ê chề…
Linh nằm nhìn mông lung vào ánh sáng le lói hắt vào từ cửa sổ. Mảng tối, mảng sáng. Cô chìm sâu vào nỗi cô đơn, tự giam cầm chính mình… ‘I fell in love…’ Linh chộp vội cái điện thoại.
‘Em à, khi em đọc được những dòng này, chắc anh đã đi thật xa rồi. Anh sẽ đi du học. Cách tốt nhất để chăm sóc người mình yêu là cho người ấy được sống như bản thân mong muốn. Sống tốt em nhé. Duy.’
Cô luống cuống bấm số gọi lại cho anh. Nhưng anh đã tắt máy. Quay cuồng trong biết bao cảm xúc lẫn lộn, cô tìm đến rượu. Vậy là anh đã bỏ cô mà đi, phũ phàng, với cái lí do mà cô còn chẳng biết nghĩa là thế nào… Vụn vỡ! Cô cất hết tất cả những gì về anh vào một cái hộp, khóa kĩ nó trong tim…
***
Men say lại làm Linh tỉnh táo. Vứt bỏ kí ức sang một bên, cô bắt đầu lại guồng quay cuộc sống. Cô tìm lại sự tự tin, sự năng động ngày nào. Cả học kì 2 năm ấy, cô cố gắng hết mình cho kì thi quan trọng sắp tới. Và cô đã thành công. Đỗ đại học Ngoại giao với điểm số gần như tuyệt đối, bạn bè nhìn cô với ánh mắt ghen tị có, khâm phục có. Ai ai cũng chúc mừng cô. Riêng bản thân, cô chỉ cười nhạt che lấp đi nỗi buồn…
Lòng cô lại quặn lên đau đớn khi nghĩ tới anh. Linh đứng từ ban công tầng trên nhìn xuống sân trường. Gió thổi lạnh, khô khốc, mang bao nỗi nhớ thương.. Y hệt một sáng mùa xuân trong lành, cô cùng anh đi chung ô, nói cười vui vẻ, nhập nhoà trong màn mưa. Y hệt một buổi ra chơi đầy nắng, cô cố tình bước qua bước lại khoảng sân mà anh cùng bạn bè tụ tập bóng rổ. Y hệt một trưa trên đường, cô vắt hơi chạy theo một hình ảnh nhang nhác anh, để cuối cùng nhận ra mình đã đuổi bắt một ảo ảnh.
Cô chợt hiểu ra câu nói của anh! ‘Cách tốt nhất để chăm sóc người mình yêu là cho người ấy được sống như bản thân mong muốn.’
Anh muốn cô được toàn tâm toàn ý rong ruổi theo những ước mơ, hít thở cùng những tham vọng. Anh muốn cô được thật thà với trái tim và khối óc của mình.
Anh muốn cô được sống như bản thân cô mong muốn.
Duy hiểu cô đã đánh mất chính mình. Anh luôn hiểu. Cô đã nhiệt tình bóp chết cái ‘tôi’ của bản thân. Nếu anh không ra đi, liệu cô có thể được như bây giờ, hay vẫn còn đang đắm đuối trong một tình yêu màu hồng? Cái đầu minh mẫn cho cô biết là anh đã đúng, tàn nhẫn, nhưng đúng.
‘Yêu là không để ảnh hưởng đến bản thân, vẫn luôn hết mình với mọi thứ xung quanh.’ – Linh đã không làm được điều này. Và cô thấy xấu hổ vì chính mình… Cô nhớ từng khoảnh khắc bên Duy… Sao mà quãng thời gian ấy trôi đi nhạt nhoà đến vậy? Cô yêu anh thật nhiều. Dù cơ hội là mong manh, nhưng tận tâm, cô tin tưởng, ‘người yêu nhau sẽ tìm về được với nhau’… Cô đã trở lại là cô, đã sẵn sàng, và xứng đáng được ở bên anh…
***
Lại là một chiều mùa đông lạnh lẽo của Verona… Duy bước đi uể oải sau một ngày học mệt mỏi. Lết được về đến nhà, anh đổ uỵch xuống giường. Anh ốm mất rồi! Ngày xưa, chỉ cần anh mệt chút xíu thôi, là cô đã lo lắng đến phát sợ lên rồi. Anh thấy thật hạnh phúc khi được cô chăm sóc ân cần. Cô hay nấu cháo hành tía tô bắt anh ăn cho mau khỏi. Anh lại trêu cô là hai người thật giống Chí Phèo - Thị Nở quá… Anh nhớ nụ cười thiên thần của cô lúc ấy. Những kỉ niệm thật đẹp… Anh nhớ cô!
Chán chường đi lấy thuốc hạ sốt, anh bắt gặp cuốn lịch cũ kĩ. Wow! Ngày kia là Giáng sinh!… Đã lâu rồi anh không còn biết đến ngày giờ gì nữa. Suy nghĩ một hồi, anh quyết định năm nay sẽ về nhà.
***
Hà Nội ngập tràn không khí Giáng sinh. Nhà nhà tíu tít trang hoàng nào cây thông Noel, nào những quả châu lấp lánh, nào tất len, nào gà tây… Việt Nam từ khi hội nhập là vậy đó. Liệu có khác nước ngoài là bao? Liệu có khác đất nước anh ở là bao…?
Cô gọi điện cho bạn bè rủ đi chơi, cố gắng chìm đắm trong những hoạt động để ngừng nghĩ về anh…
***
…Người người chào bình minh đang đến
Nhìn cụ già tập dưỡng sinh
Sao trong tâm ta thấy bình yên…
Một Hà Nội rất thân quen?…
Hai năm, chẳng là gì cho một Hanoi-lover chính cống như Duy. Dù có nhiều thay đổi, nhưng Hà Nội trong trái tim anh vẫn vậy, một tình yêu không thể đổi thay. Verona rất đẹp, rất sang trọng, mang một vẻ cổ kính rất ‘Tây’; nhưng đối với anh, không đâu bằng Hà Nội…
Bước xuống phố sáng tinh mơ, anh hít thở không khí trong lành như một con nghiện, lồng ngực như muốn nới ra để nhận thêm chút hơi Hà Nội.
Duy về nhà chào gia đình. Vì không báo trước nên ai cũng bất ngờ khi thấy anh. Tự nhiên thằng con trai đi nước ngoài lại trở về vào đúng ngày Giáng sinh, có ông bố bà mẹ nào lại không mừng. Ba mẹ anh vui khôn xiết, anh cũng vui khôn xiết.
Anh lấy xe đi khắp phố. Cảm giác gió táp vào mặt, vào người, lạnh nhưng thích quá! Vô thức, anh rẽ qua phố nhà Linh. Nhưng căn nhà ấy đã không còn đó. Cô chuyển nhà rồi! Anh muốn liên lạc với cô, muốn được nghe giọng nói cô! Nhưng số điện thoại cô anh không còn giữ… Thất vọng, anh vòng xe về…
***
Suốt những ngày ở Hà Nội, anh kiếm tìm bóng dáng cô. Thật gần nhưng lại thật xa! Anh chịu, không biết giờ này cô đang nơi đâu? Thành phố rộng mênh mông thế này, biết tìm đâu bây giờ…?
***
Tỉnh dậy sau một giấc ngủ mê mị đầy hình ảnh anh, đầu cô có chút choáng váng. Hôm nay Giao thừa, cô quyết định sẽ ra ngoài cùng bạn để tìm kiếm chút thi vị… Hàng năm, cô thường đi ra Hồ Gươm từ sớm, và ngồi cắm rễ ở đó đến khi có Pháo hoa. Nhưng năm nay phá lệ, trường mới bạn mới, họ rủ cô ra Nhà thờ Lớn. Cô đồng ý thôi, vì dù sao cô cũng đang cần một điều gì đó mới mẻ cho năm mới bắt đầu…
***
Giao thừa! Ngày cuối cùng anh ở lại Hà Nội. Và anh vẫn chưa tìm được cô!
Anh ngủ suốt từ chiều đến tận 11h tối. Cuống cuồng bật dậy thay đồ, tất cả trong có 5phút, anh liền dắt xe ra khỏi nhà và đến thẳng Nhà thờ Lớn. Hai lần đón năm mới một mình tại Ý đã tạo cho anh thói quen giữ mình trong Nhà thờ mỗi khi cô đơn và cần tìm sự bình yên…
***
Khung cảnh ngày càng đông. Chỉ trong vòng một thời gian ngắn mà xung quanh đã chen chúc toàn người là người rồi! Không chờ pháo hoa, cô bước hẳn vào trong thánh đường. Ngâm mình vào một chiếc ghế còn trống, cô chìm đắm trong bản thánh ca dịu dàng…
***
Anh đỗ xe rồi len mình qua đám đông bước vào nhà thờ. Một mùi hương thân quen đâu đây khiến anh phải chú ý…
‘Người yêu nhau sẽ tìm về được với nhau.’
The end.
By LxPucca. September 13th.
V. Object.
1. Book: 80 ngày vòng quanh thế giới – Around the world in 80 days.
_Kể về chuyến du hành viễn tưởng vòng quanh thế giới trong 80 ngày của bá tước Phileas Fogg.
_Cuộc phiêu lưu tái hiện lại nhiều địa danh nổi tiếng trên thế giới qua trí tưởng tượng của tác giả Jules Verne cùng các tình tiết đặc sắc cuốn hút người đọc vào chuyến đi.
_Tuy truyện được hư cấu nhưng tác giả Jules Verne đã đưa vào truyện những chi tiết thực tế hợp lý khiến câu chuyện trở nên rất gần gũi.
trần duy hưng xuôi thẳng nguyễn chí thanh -> liễu giai -> văn cao rồi rẽ phải ở hoàng hoa thám tiếp tục xuôi hoàng hoa thám xuống phan đình phùng xuôi xuống hàng đậu rồi lên cầu long biên đi sang bên kia gọi điện cho số 0976307590.
số cứu thương: 01692790117